Đạo diễn đang cố tạo cho được một cảnh hoàng hôn rực rỡ. Hết giờ này sang giờ khác, người phụ trách ánh sáng thử đủ mọi màu sắc, mọi hình ảnh, mọi vị trí mà vẫn vô vọng. Đột nhiên, đạo diễn thấy được cảnh mình cần.

- Chính nó đấy! - Ông gào lên - Hãy giữ nguyên mọi vị trí như thế!

- Chúng tôi không thể - Một giọng rên rỉ - Cái rạp chết tiệt này đang cháy...

***

Đạo diễn xúc động ôm chặt lấy nữ diễn viên chính:

- Thật tuyệt! Sự đau khổ của cô vừa rồi cứ như là thật vậy!

- Đúng thế đấy! - Diễn viên đáp - Giày tôi bị cái đinh to tướng cắm vào.

- Ôi, ơn Chúa đã để yên nó ở đó cho đến tận lúc màn hạ... - Đạo diễn thở phào.